đò lên thạch hãn ơi chèo nhẹ

QĐND - Tháng 5 vừa mới rồi, tôi cùng Đại tá Vũ Trung Thướng-fan anh hùng của Ngã bố Long Hưng, Thành cổ Quảng Trị cùng 60 chiến sĩ của Trung đoàn 48, đơn vị cùng với lời thề “Quang Sơn còn, Thành cổ còn” về thăm chiến trường xưa.


Bao lưu niệm 1 thời có tác dụng phóng viên mặt trận của Đại team 28, phóng viên báo chí tiền phương thơm của Tổng viên Chính trị đông đảo ngày tđộc ác tại Trung đoàn 48 với K3 quân nhân địa pmùi hương Quảng Trị, hiện hữu trong tim trí tôi.

You watching: đò lên thạch hãn ơi chèo nhẹ

Giữa tháng 8-1972, Mặt trận Quảng Trị sôi sùng sục như dầu trên phát. Bộ tứ lệnh B5 bên trên Trạm T70 cũng thế. Các thắc mắc của Sở Tổng bốn lệnh tự TP.. hà Nội vào khiến bốn lệnh chiến trường bị quay hệt như chong cngóng. Tổng tư lệnh gọi trực tiếp vào chi phí phương thơm trận mạc thành cổ, dây điện thoại cảm ứng ưu tiên số 1 đứt, tổ báo cáo của Mai Ngọc Thoảng trực thuộc Trung đoàn 48 liều mình nắm dây để dòng điện chạy qua thân, kệ cho năng lượng điện lag. Hậu phương, tiền phương cần câu trả lời bởi hình ảnh tự chiến trường. Đại team phóng viên báo chí chi phí phương thơm được lệnh cử bạn vào thành cổ. Đích thân Thượng tá Phạm Hồng Cư, phái viên của Tổng cục Chính trị (về sau là Trung tướng tá, Phó nhà nhiệm Tổng cục Chính trị) ra trạm khách giao trọng trách cho Trung úy Trần Huy Vĩnh Ổn phú trách nát nhóm phóng viên tiền phương sống lại T70 cần thi hành bổn phận này cùng với cơ chế “tuyệt đối kín và an toàn”. Tôi và công ty báo Nguyễn Đức Thiện tại dìm lệnh thi hành trọng trách này. Lúc kia, Thiện băn khoăn nhiệm vụ của tôi, tôi cũng lưỡng lự nhiệm vụ của Thiện nay, cuộc chiến tranh là thế! Trước khi vào thành cổ, tôi và Thiện nay trao nhau mhình họa giấy ghi rõ hệ trọng của nhau, để trường hợp ai chết, fan tê còn sinh sống về tin báo khu vực mất mang lại gia đình. Tôi vẫn nhằm can hệ của anh ý trai mình ở Báo Tuim Quang mang đến Thiện, mà không để liên hệ tình nhân chỉ do sợ em ko chống chịu nổi khi nghe tin tôi hy sinh!

*
*
*
*
Một góc Thành cổ Quảng Trị (tác giả đứng bên phải). Ảnh: TRẦN HIỀN

Bữa ăn kia rất ngon, ngon độc nhất trằn đời. Suốt những mon ròng rã trên T70 tôi không được nạp năng lượng rau xanh trừ tai voi với môn thục, ko được ăn uống giết mổ tươi sống, chỉ có rau củ thô ép, ruốc B mặn chát cùng làm thịt vỏ hộp. Bữa cơm trắng kia làm việc cứ K3 gồm cả một đĩa rau lang tú ụ bởi chú Vược báo cáo K3 đi hái về. Mâm đầy ắp giết thịt thịt bắp bò, gan bò cùng cả trang bị lòng trườn ưa thích uống với bia lon của Mỹ vì chưng bằng hữu K3 đi đem thịt con trườn bị trúng bom chết bên trên Đường 1 đem đến. Hơn gắng, lần trước tiên trong đời quân nhân, tôi còn được uống cả nước xoài hộp. Vừa siêu thị vừa thì thầm nghĩ về, các bạn hại mình làm cho ma đói, ma khát tuyệt sao nhưng mà cho bạn ăn ngon thế? Đằng nào cũng bị tiêu diệt, giờ không chết, hãy chén dòng đã! Thành và Đợi chú ý tôi ái hổ ngươi lắm, họ gồm tay nghề chiến trường rộng tôi, phải chúng ta ẩm thực ăn uống vô cùng dè cổ dặt.

7 giờ đồng hồ buổi tối, 3 đồng đội lò linh giác bến vượt ở làng Nhan Biều, huyện Triệu Phong, đối lập bên kia sông là thành cổ chiến địa. Vừa va chân vào mép nước thì pháo sáng địch bừng lên, tất cả rõ nlỗi buổi ngày. Không chạy là chết. Thành hô chạy. Lúc bấy giờ, pháo tọa độ cứ đọng thi nhau rót xuống sông, ngăn trước, chặn sau sống lưng 3 đồng đội. Cắm đầu cắn cổ nhưng chạy, thsinh hoạt ra đằng tai ai cũng chạy. Gai tre đâm thủng dép đúc chọc tập vào gan cẳng chân cơ hội nào băn khoăn vẫn gặm cổ chạy, đúng là “đứng nó cối, ngồi nó cối, nằm nó càng cối”, giờ đồng hồ thì “chạy nó cũng ra sức cối”, ù tai, hoa hết cả đôi mắt. Đang chạy thì một trái pháo lóe sáng sủa trước mặt, Thành lao mang đến đè lên trên mình tôi bít đạn. Thoát trái đạn pháo, Thành hổn hển hỏi: “Anh sao, lắp thêm sao?”. Tôi chỉ nói mỗi câu: “Ổn!”, núm là lại đứng dậy chạy lên kè sông. Tưởng công ty chúng tôi đang bị tiêu diệt, địch thôi ko bắn pháo nữa.

Đang dò dẫm qua những lớp bụi tre chỉ từ thân cây chơ chỏng, bất ngờ cả 3 bị một đội tín đồ từ đâu mở ra quật bổ rồi đnóng túi vết mờ do bụi vào khía cạnh, vào bụng chẳng thể đỡ nổi. Đánh ngán bên ngoài, họ lôi vào đun lâu cho mềm thi nhau cần sử dụng cạnh dxay cao su đặc đúc tẩn vào đầu, vào phương diện, vào sống lưng bọn tôi. Kêu là lính, bọn họ hỏi, tại sao vấn đáp mật khẩu đăng nhập “Tam Đảo”? Vì đêm kia mật khẩu vẫn biến đổi “Trường Sơn” không một ai trong đội biết. Đưa giấy giới thiệu của B5 ra, chúng ta càng tiến công. Thôi thì kệ những ông tấn công, cđọng rước tay đậy mặt, bịt đầu mang lại ngoài vỡ lẽ đầu, vỡ mặt để còn chụp được ảnh là được.

Một lúc sau có ông cán cỗ vào kêu cánh bộ đội ngừng tay cùng nói:

- Chúng tôi đang năng lượng điện lên trên mặt, đúng anh là công ty báo. Xin lỗi anh, chúng tôi là đặc công chiến trận, tưởng thám báo đề xuất công ty chúng tôi bắt, ai ngờ, thật thà xin lỗi anh!

Cáu vượt, tôi đề nghị nói:

- Bố thđộ ẩm tra lờ lững tý nữa thì quân nhân sệt công của cha chắc chắn là đang xả giết mổ con có tác dụng trăm mhình họa. Đau quá!

Hơn 4 giờ tạo sáng, cánh quánh công dẫn chúng tôi cho một mô đất cao hối thúc Cửa Hàng chúng tôi vượt sông tức thì. Vừa thời điểm kia, pháo sáng sủa của địch lại sáng rực khía cạnh sông. Thành vừa nhô đầu ngoài ụ đất thì đạn đại liên địch từ bỏ chỗ đầu cầu phun thanh lịch khiến Thành đề xuất thụp xuống. Lần sản phẩm công nghệ nhị, thứ cha như thế, Thành bảo họ bị lộ. Ngửa phương diện lên trời nhìn pháo sáng sủa một cơ hội, Thành bảo tôi:

- Các anh cho không còn đồ đạc và vật dụng vào bao ni lông đựng gạo, rồi tôi đang nỉm từng bao xuống sông. khi nỉm như vậy địch đã bắn, phun hết đạn, tôi hô dancing là nhảy đầm. Tôi, anh Chiến, anh Đợi nhảy đầm sau đảm bảo. Thi hành ngay!

Đồ đạc được túm gọn cùng quấn chặt theo lệnh của chú ấy em kỉm bản thân 5 tuổi, cơ mà lệnh là lệnh, phải thi hành! Dứt giờ đại liên, Thành ném nhẹm bao đầu tiên. Địch siết cò. Bao đồ vật nhị, đại liên găm vào ụ khu đất. Bao vật dụng cha, chúng néo cò, cả băng đạn sổ ra rồi yên ổn bặt. Thành ra lệnh: “Nhảy!”.

See more: Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế 1929-1933, Đại Khủng Hoảng

Theo vẻ ngoài, 3 bạn bè dính nhau cơ mà nhảy, rồi hối hả tập bơi xuôi chiếc bám rước đồn đãi bơi lội. Lắp chấm dứt băng đạn, thằng phun đại liên trên bờ cứ đọng ráng siết cò, dẫu vậy cả 3 anh em sẽ thừa khoảng đạn đề nghị không phải hấn gì. Lúc bấy giờ, loại tài bơi bên trên sông Lô của tớ, so với tài bơi lội bên trên sông Nngốc Phố của Thành chả kém nhau là mấy. Cả 3 vừa đẩy đồn đại, vừa ra sức bơi sải để nhanh khô mang lại bờ.

Thấy không làm những gì được, địch Hotline thiết bị bay OV10 mang đến phun pháo khói xuống sông, chỉ vài phút sau, tốp thiết bị bay A37 nấp ở chỗ nào trên mây ngay thức thì lao mang lại ném nhẹm bom. Sóng dồi lên tức hết cả ngực. Thành vẫn dẫn đầu, khẩu AK đã làm được Thành treo vào cổ trường đoản cú dịp làm sao, lúc này vẫn hếch lên phao tập bơi. Tôi và Đợi phương pháp Thành tự 5 mang lại 10m.

Loạt bom lắp thêm nhị nỉm xuống sông Thạch Hãn đẩy 3 bằng hữu xuôi, giải pháp bờ càng ngày xa rộng. Thành ngoái lại chỉ tôi bơi xuôi nữa, còn bạn dạng thân thì đẩy đồn đại ngược loại Thạch Hãn. Nhìn vào bờ đã thấy cánh bộ binch vẫn thay thùng đạn mộc trực nhảy đầm xuống sông cứu vãn Thành, thì A37 lại giảm tiếp nhị trái bom nữa. Bom chỉ phương pháp vị trí Thành đang bơi ngược sông Thạch Hãn mươi mét. Tôi thấy rõ sóng tung Thành lên ngoài khía cạnh nước, rồi nhận Thành xuống dòng sông sâu. Tôi sẽ vào được bờ, còn Thành nằm lại nghỉ ngơi lòng sông Thạch Hãn phía vị trí này của thành cổ.

See more: Kim Jong Hyun And Sodam - Shinee’S Jonghyun’S Sister, Kim So

Không tất cả một thống kê làm sao cho thấy trong hàng ngàn đồng chí vẫn quyết tử tại Mặt trận Thành cổ 81 ngày tối, thì có bao nhiêu đồng chí quyết tử bên trên sông Thạch Hãn nlỗi Hà Huy Thành? Không ai biết được, dẫu vậy có một điều chắc hẳn rằng, lòng sông Thạch Hãn vẫn tồn tại các bè đảng tôi nằm dưới đó! Vì cố kỉnh các bạn ơi, nếu như cho đây, nếu tất cả bơi thuyền trên sông này thì hãy nhớ: “Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ/ Đáy sông còn kia các bạn tôi nằm!”.


Chuyên mục: Tin tức